Chi tiết tin

Miền Cúc Qùy

Ngày : 03/06/2013
Mô tả : Đã hơn một lần được viễn du qua các tỉnh miền cao nguyên. Lần nào qua đây tôi cũng râm ran nhịp đập hoà thanh và càng mến yêu hơn miền nắng gió cao nguyên! Cao nguyên mùa này đẹp lắm. Nắng vàng! Rừng nhuộm lá vàng… Và miên man hoa cúc quỳ rực thắm khắp triền non!

Tin mới đọc

Đã hơn một lần được viễn du qua các tỉnh miền cao nguyên. Lần nào qua đây tôi cũng râm ran nhịp đập hoà thanh và càng mến yêu hơn miền nắng gió cao nguyên! Cao nguyên mùa này đẹp lắm. Nắng vàng! Rừng nhuộm lá vàng… Và miên man hoa cúc quỳ rực thắm khắp triền non!

Hoa cúc quỳ! Nếu có dịp đến cao nguyên mùa này, bạn sẽ miên man thu vào tầm mắt từng triền hoa rực vàng như trải thảm dọc hai bên đường. Trong ánh nắng nghiêng chiều những triền hoa bừng lên sắc thắm. Nắng và hoa lấp lánh ánh vàng giữa đất trời cao nguyên đầy nắng và gió! Hình như nhà văn xứ “Núi đồi và thảo nguyên” Raxun Gamatop từng nói: “Hoa dại chỉ đẹp khi ở nơi đồng nội”. Đúng vậy! Cũng giống như hoa sim, hoa mua và các loài hoa đồng nội khác, vẻ đẹp của loài hoa Cúc quỳ là vẻ đẹp cộng hưởng, hoà quyện lẫn nhau để đồng thanh khoe sắc. Nếu tách ra sẽ trở nên đơn điệu tẻ nhạt. Vậy nên chẳng thể đem cắm vào bình để đặt nơi phòng khách!

Em, tôi -  Dã quỳ tình yêu
Em, tôi - Dã quỳ tình yêu


Loài hoa này còn có cái tên mong manh dân dã nữa là "Dã quỳ" và gắn liền với một truyền thuyết đầy bi thương. Chuyện kể rằng, hoa Cúc quỳ chính là hiện thân của nàng Bờ Nga Ang - người con gái Ja-rai xinh đẹp. Nàng có mối tình thật đẹp với chàng trai khoẻ mạnh nơi buôn làng nhưng không được nên duyên chồng vợ vì nàng bị bọn chúa đất bắt làm nô lệ. Không cam chịu, nàng đã bỏ trốn lên đỉnh núi và quyên sinh. Thân xác của nàng đã hoá thành tàn tro bay đi theo gió. Mỗi hạt tro trở về với đất mẹ đã hồi sinh, nảy nở thành những bông vàng rực như chính nước mắt của nàng cháy bỏng yêu thương! Cảm động trước tình yêu tinh khiết của nàng, người đời đặt tên cho loài hoa dung dị ấy là hoa Cúc quỳ! Phải chăng, hoa Cúc quỳ cũng chính là biểu tượng của những người con gái cao nguyên, dịu dàng nhưng mạnh mẽ nồng nàn. Sống hết mình cho tình yêu thương! Một người bạn sinh sống ở xứ này nói với tôi: Với những người yêu cao nguyên thì màu hoa Cúc quỳ luôn trong tâm tưởng. Bất cứ lúc nào hoa cũng hiện hữu, ấm áp và bình yên như chính núi rừng Tây Nguyên!

Tiết giao mùa, thu sang đông, cao nguyên càng đẹp hơn. Những cánh rừng cao su ngút ngát, hệt như mùa thu xứ trời Âu. Lao xao trong gió thoảng, ngàn ngàn chiếc lá nhẹ buông gửi về cội. Ta như nghe lời thầm thì của từng cây mẹ nói lời biết ơn những chiếc lá vừa làm trọn thiên sứ của mình. Rồi từng triền rẫy cà phê hiện ra. Vương quốc cà phê mà! Cành nào cũng cõng đầy lúc lỉu những quả, đã ngậm đủ sương gió, chuyển sang màu đỏ thẫm… Ôi cao nguyên! Hoa Cúc quỳ trải thảm mượt như nhung, đón một buổi chiều sang mùa... Cảm xúc dâng đầy như ngừng thở.

Hoàng hôn. Sương là đà như thực như mơ. Bình yên thả bước chân trên cỏ, có cảm giác như phố núi dành hết cả cho riêng mình. Lòng nhẹ lâng, bỗng dưng muốn quên hết mọi thứ ràng buộc đã và đang níu chặt cuộc đời mình. Quên năm tháng, quên tuổi tác, quên luôn mình là ai. Để lúc này đây mình chỉ muốn tan quyện với đất trời cao nguyên! Và gần hơn bên ta là người bạn tâm giao cùng đối ẩm một chiều Ban Mê!

Ly cà phê trứ danh mang tên Huyền thoại ở làng Cà phê Trung Nguyên mà bất cứ người dân cao nguyên nào cũng tự hào khi nhắc tới. Thưởng thức cà phê xứ này nhớ khẽ nhấp từng chút, từng chút để lắng nghe thật sâu dư vị Huyền thoại! Dư vị của nắng mưa, sương gió, đất đai cao nguyên và cả sự kỳ công nơi bàn tay con người để “Ly cà phê Ban Mê” cất cánh bay xa… Và để khi xa rồi vẫn cứ níu gọi mãi, thăm thẳm phía trời xa, chẳng thể nguôi quên.

Heo may đang về. Hoa đào, hoa mai đang bật mầm tích nụ cho mùa xuân! Cao nguyên bây giờ đang rực thắm nắng vàng, hoa vàng… trải khắp những nẻo đường, sườn non dịu dàng, thanh khiết! Mình ước thêm một lần được chạm vào những cánh hoa ấy, được hít sâu vào lồng ngực mùi hương ngai ngái, ấm nồng nơi thăm thẳm ký ức. Miên man nỗi nhớ cao nguyên!

Mùa Dã Quỳ Đà Lạt
Mùa Dã Quỳ Đà Lạt


Hoa cúc quỳ! Nếu có dịp đến cao nguyên mùa này, bạn sẽ miên man thu vào tầm mắt từng triền hoa rực vàng như trải thảm dọc hai bên đường. Trong ánh nắng nghiêng chiều những triền hoa bừng lên sắc thắm. Nắng và hoa lấp lánh ánh vàng giữa đất trời cao nguyên đầy nắng và gió! Hình như nhà văn xứ “Núi đồi và thảo nguyên” Raxun Gamatop từng nói: “Hoa dại chỉ đẹp khi ở nơi đồng nội”. Đúng vậy! Cũng giống như hoa sim, hoa mua và các loài hoa đồng nội khác, vẻ đẹp của loài hoa Cúc quỳ là vẻ đẹp cộng hưởng, hoà quyện lẫn nhau để đồng thanh khoe sắc. Nếu tách ra sẽ trở nên đơn điệu tẻ nhạt. Vậy nên chẳng thể đem cắm vào bình để đặt nơi phòng khách!

Loài hoa này còn có cái tên mong manh dân dã nữa là "Dã quỳ" và gắn liền với một truyền thuyết đầy bi thương. Chuyện kể rằng, hoa Cúc quỳ chính là hiện thân của nàng Bờ Nga Ang - người con gái Ja-rai xinh đẹp. Nàng có mối tình thật đẹp với chàng trai khoẻ mạnh nơi buôn làng nhưng không được nên duyên chồng vợ vì nàng bị bọn chúa đất bắt làm nô lệ. Không cam chịu, nàng đã bỏ trốn lên đỉnh núi và quyên sinh. Thân xác của nàng đã hoá thành tàn tro bay đi theo gió. Mỗi hạt tro trở về với đất mẹ đã hồi sinh, nảy nở thành những bông vàng rực như chính nước mắt của nàng cháy bỏng yêu thương! Cảm động trước tình yêu tinh khiết của nàng, người đời đặt tên cho loài hoa dung dị ấy là hoa Cúc quỳ! Phải chăng, hoa Cúc quỳ cũng chính là biểu tượng của những người con gái cao nguyên, dịu dàng nhưng mạnh mẽ nồng nàn. Sống hết mình cho tình yêu thương! Một người bạn sinh sống ở xứ này nói với tôi: Với những người yêu cao nguyên thì màu hoa Cúc quỳ luôn trong tâm tưởng. Bất cứ lúc nào hoa cũng hiện hữu, ấm áp và bình yên như chính núi rừng Tây Nguyên!

Tiết giao mùa, thu sang đông, cao nguyên càng đẹp hơn. Những cánh rừng cao su ngút ngát, hệt như mùa thu xứ trời Âu. Lao xao trong gió thoảng, ngàn ngàn chiếc lá nhẹ buông gửi về cội. Ta như nghe lời thầm thì của từng cây mẹ nói lời biết ơn những chiếc lá vừa làm trọn thiên sứ của mình. Rồi từng triền rẫy cà phê hiện ra. Vương quốc cà phê mà! Cành nào cũng cõng đầy lúc lỉu những quả, đã ngậm đủ sương gió, chuyển sang màu đỏ thẫm… Ôi cao nguyên! Hoa Cúc quỳ trải thảm mượt như nhung, đón một buổi chiều sang mùa... Cảm xúc dâng đầy như ngừng thở.

Hoàng hôn. Sương là đà như thực như mơ. Bình yên thả bước chân trên cỏ, có cảm giác như phố núi dành hết cả cho riêng mình. Lòng nhẹ lâng, bỗng dưng muốn quên hết mọi thứ ràng buộc đã và đang níu chặt cuộc đời mình. Quên năm tháng, quên tuổi tác, quên luôn mình là ai. Để lúc này đây mình chỉ muốn tan quyện với đất trời cao nguyên! Và gần hơn bên ta là người bạn tâm giao cùng đối ẩm một chiều Ban Mê!

Ly cà phê trứ danh mang tên Huyền thoại ở làng Cà phê Trung Nguyên mà bất cứ người dân cao nguyên nào cũng tự hào khi nhắc tới. Thưởng thức cà phê xứ này nhớ khẽ nhấp từng chút, từng chút để lắng nghe thật sâu dư vị Huyền thoại! Dư vị của nắng mưa, sương gió, đất đai cao nguyên và cả sự kỳ công nơi bàn tay con người để “Ly cà phê Ban Mê” cất cánh bay xa… Và để khi xa rồi vẫn cứ níu gọi mãi, thăm thẳm phía trời xa, chẳng thể nguôi quên.

Heo may đang về. Hoa đào, hoa mai đang bật mầm tích nụ cho mùa xuân! Cao nguyên bây giờ đang rực thắm nắng vàng, hoa vàng… trải khắp những nẻo đường, sườn non dịu dàng, thanh khiết! Mình ước thêm một lần được chạm vào những cánh hoa ấy, được hít sâu vào lồng ngực mùi hương ngai ngái, ấm nồng nơi thăm thẳm ký ức. Miên man nỗi nhớ cao nguyên!

Sưu tầm

Tìm kiếm khách sạn
Tiêu chuẩn (sao)
Ngày bắt đầu: Ngày kết thúc:
RadDatePicker
Open the calendar popup.
RadDatePicker
Open the calendar popup.
Giới thiệu bởi Trung tâm tư vấn DalatCity
Nhà nghỉ Loại khác
Giá:
Từ: Đến:
Tên Đường:   Tên Khách Sạn:
Khu Vực:  
Những thuận lợi