|
Từ ngày bước chân ra nước ngoài, mỗi lần trộn dĩa rau xà lách
hay sửa soạn rau ăn kèm với bún, với thịt, tôi luôn ngùi ngùi nhớ đến những cây
rau Đà Lạt. Không những chỉ nhớ thôi, mà còn thèm nữa, thèm lắm lận đó. Tôi lớn
lên từ Đà Lạt, lớn lên giữa những hàng cây dâm bụt, dưới những rặng thông. Mùi
phấn thông,
|
|
|
|
Mùa dã quỳ về rồi - sao anh chưa tới? Dã quỳ rực vàng không gian, vàng rực
lòng người, khiến lòng bâng khuâng vu vơ... Đó là câu hỏi cho bất kỳ ai có tình
yêu với Đà Lạt, với dã quỳ…
|
|
|
|
Người Đà Lạt thường nhìn cuộc sống quanh mình bằng tâm trạng,
bằng cảm xúc tinh tế nên dễ làm những con người náo nhiệt của những nơi khác đến
dễ bề bối rối. Cafe nơi này cũng vậy, không gian quán, mùi vị cà phê, phong thái
khách vào thưởng lãm quyện lẫn vào nhau, điểm xuyến cho phong cảnh
|
|
|
|
Giả sử bạn là vị khách lữ hành lạc đường với túi tiền không quá lớn nhưng dạ
dày không hề nhỏ, hãy để hương vị đầy lôi cuốn của những món ăn kéo bước chân
bạn khám phá phong vị ngọt ngào, bí mật, quyến rũ từ những món ăn Đà Lạt.
|
|
|
|
Hãy ngắm nhìn da trắng ửng hồng, đôi môi đỏ mọng tự nhiên của những cô gái Đà
Lạt. Trên nên xanh của cây lá cao nguyên, những gò má, đôi môi ấy như những trái
hồng chín mọng, ngọt ngào và thanh khiết hương sắc thiên nhiên. Đặc biệt, thiếu
nữ Đà Lạt rất hay cười.bài này mình cóp trên 1 bài báo nói về người Đà Lạt ko
phải để ca tung người Đà Lạt lên quá mà nó nói lên bản chất con người Đà Lạt làm
chúng ta hiểu hơn con người Đà Lạt.
|
|
|
|
Từ sân bay, suốt dọc bốn mươi cây số ô tô về Đà Lạt, tôi như lướt giữa xanh
non dâu tằm, rồi bất ngờ chìm vào ánh nắng ngả màu xanh hắt xuống từ những rừng
thông. Thông ngút ngàn, trùng điệp. Trên cao, dưới thấp, trước mặt, sau lưng,
bên phải, bên trái...Thông gần đến nỗi thò tay qua cửa xe là có thể với được,
lại có lúc thông xa vời vợi, mờ trong sương. Ở dưới nhìn lên, thông thẳng vút
tượng hình những mũi tên hướng lên trời.
|
|
|
|
Đó là một đoạn chỉ dài chưa đầy trăm mét ở đầu một con đường dốc ngay trung
tâm Đà Lạt nhưng có đến 10 quán cà phê nối tiếp nhau, được ngăn cách bằng những
hàng rào thưa. Cả dãy phố hầu như lúc nào cũng nhộn nhịp bước chân khách vào ra
suốt từ sáng sớm đến tối dù là ở chốn nghỉ mát yên tĩnh này.
|
|
|
|
Đêm , trời Sài Thành lạnh mát sau những ngày mưa. Mở cửa nhìn phố, thấy có
ngừơi khóac thêm chiếc áo gió trên chiếc xe khuya. Bất chợt nhìn chiếc áo lạnh
nằm yên lặng góc phòng. Đã bao lần ta mong nôn nao lên phố núi, để mặc chiếc áo
này rong phố cùng em.
|
|
|
|
Đà Lạt! Từ nhỏ, hai chữ đó đối với tôi như ngân lên từ một cõi nào xa lạ. Đà
Lạt của những đồi thông. Đà Lạt của muôn ngàn cỏ hoa. Đó là thành phố của sương
mù, không phải sương mù của trời đất, mà là sương mù của huyền thoại.
|
|
|
|
Có những cái rất tư riêng của Đà Lạt, không thể nhầm lẫn, không
thể pha trộn. Tỉ như bạn không thể tìm ở đâu ra cái mùi hăng hắc của nhựa ngo
trong những đêm Đông hồng lửa. Cũng như bạn không thể tìm đâu ra cái màu hoang
dại mà dễ thương của những khóm Dã Quỳ. Dù rằng ở Đà Lạt, bạn dễ tìm ra đủ mọi
loại hoa
|
|
|
|
|